Ly kỳ vụ truy bắt kẻ cuồng sát ba cô gái trẻ

Ly kỳ vụ truy bắt kẻ cuồng sát ba cô gái trẻ

Sinh viên tẩm xăng thiêu chết người tình
Bà Trần Thúy Liễu trong trại giam: ‘Người tình’ không đến thăm! 

Với suy nghĩ “không ăn được thì phải đạp bỏ” Dương dùng dây thép quấn quanh cửa để nạn nhân không thể bỏ chạy rồi đổ xăng đốt nhà “người yêu” khiến Linh cùng hai em gái bị thiêu chết…

Di ảnh 3 cô gái xấu số.

 

Hơn 5 năm trước, nửa đêm ngày 15-5-2007, vợ chồng ông Lê Tấn Anh và bà Trương Thị Mỹ Lệ (SN 1970) ngụ ấp Vĩnh Hòa 2, xã Vĩnh Hòa Hiệp, huyện Châu Thành, tỉnh Kiên Giang đang thiu thiu giấc ngủ trong căn chòi bán tạp hóa của gia đình thì nghe một tiếng nổ vang trời, một mùi khét lẹt và hơi nóng hầm hập ập đến. Vừa dụi mắt nhìn ra thì ông bà hoảng hồn khi nhìn thấy căn nhà lá của mình ở kế bên đang bùng cháy dữ dội.

Biết tai họa đang ập đến với 3 đứa con gái đang ngủ trong ngôi nhà nên ông bà lập tức vùng dậy chạy lại phía ngôi nhà, đồng thời hô hoán cho những người hàng xóm xung quanh đến giúp ứng cứu dập tắt ngọn lửa. Nghe tiếng kêu la thảm thiết giữa đêm hôm vắng lặng, bà con xung quanh ở cái xóm nghèo nhưng giàu tình nghĩa lập tức chạy tới ứng cứu.

Mặc dù ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội nhưng biết bên trong ngôi nhà còn 3 cô con gái nhỏ của vợ chồng anh Anh nên mọi người cũng liều mạng xông vào cứu.

Phải mất một phút để phá sợi dây chì ai đó đã cố tình buộc cửa ra vào ngôi nhà từ phía ngoài, mọi người mới có thể xông vào đưa 3 cô gái nhỏ đã bị ngất lịm từ lúc nào, da bị cháy đen sạm ra ngoài và nhanh chóng đưa đến bệnh viện cấp cứu. Tuy nhiên, do bỏng quá nặng nên ngay ngày hôm sau, cả 3 chị em lần lượt qua đời.

Nhận được tin báo của quần chúng nhân dân về vụ cháy nhà có nhiều biểu hiện nghi vấn, Công an thành phố Rạch Giá và Công an tỉnh Kiên Giang đã lập tức có mặt tại hiện trường và tiến hành các biện pháp nghiệp vụ.

Tại hiện trường vụ cháy, cơ quan điều tra đã thu giữ được 2 chiếc can không, một chiếc can nhựa bên trong có dung dịch nghi là a xít, một chiếc can nhựa bên trong có mùi xăng và sợi dây chì buộc phía ngoài cánh cửa ra vào của gia đình nạn nhân lúc xảy ra vụ hỏa hoạn.

Kết hợp với lời khai của cha mẹ các nạn nhân và các nhân chứng, cơ quan điều tra nhận định đây là một vụ giết người đặc biệt nghiêm trọng được lên kế hoạch từ trước với sự chuẩn bị chu đáo và bằng thủ đoạn tàn khốc, cơ quan điều tra Công an tỉnh Kiên Giang đã khám nghiệm hiện trường một cách tỉ mỉ, thận trọng, để tìm các chi tiết dù là nhỏ nhất còn sót lại ở hiện trường để truy tìm manh mối.

Đồng thời, tiến hành xác minh khoanh vùng các đối tượng nhiều khả nghi, qua đó nổi bật lên là đối tượng Nguyễn Văn Dương (SN 1981, ngụ thành phố Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang).

Tuy nhiên, khi các trinh sát đến gia đình Dương để xác minh thì hắn đã biến mất khỏi nơi cư trú một cách bất thường từ thời điểm xảy ra vụ hỏa hoạn và không để lại bất cứ dấu vết nào.

Ngay trong ngày 16-5-2007, Cơ quan điều tra Công an tỉnh Kiên Giang đã ra quyết định khởi tố vụ án giết người để phục vụ công tác điều tra.

Qua xác minh, thu thập chứng cứ, Cơ quan CSĐT đã có đủ cơ sở khẳng định Dương chính là hung thủ gây ra vụ án thảm khốc này nhưng hắn đã nhanh chân cao chạy xa bay.

Để phần nào làm vơi đi nỗi đau cho gia đình nạn nhân và làm dịu đi sự bất bình, phẫn nộ trong quần chúng nhân dân, Cơ quan CSĐT đã tích cực, khẩn trương triển khai đồng loạt các biện pháp nghiệp vụ để truy tìm hung thủ.

Sau khi thu thập và củng cố đầy đủ các chứng cứ, CSĐT đã quyết định khởi tố bị can và ra lệnh truy nã đặc biệt toàn quốc đối với đối tượng Nguyễn Văn Dương.

Một mặt, các mũi trinh sát đặc biệt đã được huy động tỏa đi những nơi nghi Dương có thể tới ẩn náu để truy bắt; mặt khác mọi cử chỉ và hành động của những người thân của đối tượng cũng bị giám sát chặt chẽ nhưng tung tích hung thủ vẫn bặt vô âm tín.

Thấm thoát đã gần 5 năm trôi qua, những tưởng hung thủ đã cao chạy xa bay không thể truy tìm được nữa thì một ngày cuối năm 2011, Công an tỉnh Kiên Giang nhận được tin báo của quần chúng nhân dân về tung tích của tên sát thủ máu lạnh nên đã “giăng lưới bủa vây”.

Lúc này, mọi di biến của tên sát nhân đã nằm trong tầm ngắm của các trinh sát Phòng cảnh sát truy nã tội phạm (PC52), Công an tỉnh Kiên Giang.

Ngày 24-12-2011, khi Dương vừa bước chân xuống bến xe Miền Đông (quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh) thì y đã bị các trinh sát ập đến chụp chiếc còng số 8 vào tay để thi hành lệnh bắt khẩn cấp theo lệnh truy nã trước sự sững sờ của tên sát nhân máu lạnh, kết thúc gần 6 năm trốn chạy tội ác của kẻ cuồng yêu.

Ngay sau đó, Dương đã được di lý về Phòng Cảnh sát điều tra về trật tự xã hội Công an tỉnh Kiên Giang để làm rõ vụ án.

Tội ác không thể dung thứ của kẻ cuồng yêu

Tại cơ quan công an, trước những chứng cứ không thể chối cãi, Dương đã phải khai nhận lại toàn bộ quá trình phạm tội của mình cũng như động cơ khiến hắn trở thành “sát thủ máu lạnh” thiêu sống cả người mình yêu.

Theo lời khai, Dương sinh ra trong một gia đình tương đối khó khăn nên phải nghỉ học sớm rồi xin đi làm công nhân trên một chiếc tàu đánh bắt hải sản xa bờ ở vùng biển Kiên Giang.

Sau đó Dương quen biết với em Lê Yến Linh (SN 1990) vào khoảng năm 2006. Lúc đó Yến Linh mới bước vào tuổi 16 nhưng rất duyên dáng và phổng phao, lại chịu khó và hiền thục nên được rất nhiều chàng trai cùng lứa để ý.

Trong số những chàng trai “chết mê chết mệt” cô gái đang tuổi trăng rằm có Dương và cũng rất may mắn là Yến Linh cũng dành một chút tình cảm khá đặc biệt cho hắn. Vì vậy sau những ngày lênh đênh trên biển, khi trở về đến đất liền là Dương đến nhà Yến Linh chơi.

Thấy chàng ngư phủ có vẻ bề ngoài hiền lành, chất phác nên gia đình Yến Linh cũng rất có tình cảm với hắn và có ý tác hợp cho đôi trẻ nên duyên “chồng vợ”. Hạnh phúc tưởng chừng như đã nắm trong lòng bàn tay thì đã vuột mất khi Dương để “hở cái đuôi” của mình.

Trong một lần Dương rủ bạn gái về nhà ở phường Rạch Sỏi, thành phố Rạch Giá chơi thì chuyện tình duyên của hắn đã rẽ sang hướng khác và có lẽ đây là nguyên nhân sâu xa dẫn đến một cái kết đau lòng mà ít người có thể tưởng tượng ra.

Trong lúc ở nhà Dương chơi, Yến Linh vô tình phát hiện người bạn trai mà mình có cảm tình bấy lâu nay lại không “đẹp” như những gì mà mình đã từng nghĩ và chờ đợi. Dương nói chuyện với cha mẹ hắn rất vô lễ, cộc cằn và hỗn xược.

Tận mắt chứng kiến và chính tai nghe những lời đó, cô gái nết na, thùy mị đã thoáng có suy nghĩ trong đầu: “Với cha mẹ ruột, anh còn vậy thì sau này mình về làm vợ, anh sẽ đối xử với mình như thế nào?”.

Kể từ lúc đó, cô bé luôn tự vấn trong lòng và cuối cùng đi đến quyết định chia tay với hắn để tránh rơi vào “địa ngục trần gian” sau này. Vì vậy, Yến Linh đã luôn tìm cách tránh mặt Dương, nhất mực cự tuyệt để có thể sớm dứt khoát mặc dù được gia đình động viên, khuyên can.

Thấy người mình yêu cứ luôn né tránh thì Dương lại càng quyết tâm chinh phục bằng được. Khoảng tháng 3-2007, sau chuyến ra khơi về, Dương lại tìm đến nhà Linh bày tỏ tình cảm nhưng vẫn bị Yến Linh từ chối.

Để chứng tỏ tấm chân tình của mình và cũng có thể là để gây áp lực với cô bé mới lớn, Dương đã lấy cây dao và tự chặt đứt một ngón tay trỏ trái của mình nhưng vẫn không làm Yến Linh thay đổi quyết định nên Dương đành lủi thủi ra về.

Buồn tình và để quên đi vết thương lòng, Dương đến khu vực đảo Ba Hòn (thuộc huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang, cách Rạch Sỏi khoảng 100 km) xin vào làm bạn ghe cho ghe Hồng Đại.

Vậy nhưng những chuyến đi dài ngày ra biển cũng không làm Dương quên đi mối tình đầu, nỗi nhớ nhung của gã ngư phủ cứ mỗi ngày lại thêm da diết nên Dương chỉ còn cách dùng điện thoại di động gọi vào số máy của Yến Linh nhưng không liên lạc được.

Ngày 14-5-2007, chiếc ghe bị hư phải vào bờ để sửa chữa. Lúc này, Dương lại nghĩ đến chuyện bị người yêu cự tuyệt nên đã nung nấu ý định trả thù vì cho rằng Yến Linh đối xử với mình quá phũ phàng.

Với suy nghĩ “không ăn được thì phải đạp bỏ” Dương quyết tâm thực hiện tội ác. Để thực hiện được ý đồ đen tối của mình, Dương lấy cớ xin phép chủ ghe nghỉ vài ngày trong thời gian ghe sửa chữa để về nhà thăm gia đình.

Sau khi được chấp thuận, Dương về Rạch Sỏi, ra công viên An Hòa chơi, sau đó ra chợ mua 1,5 lít axít rồi đi thẳng đến nhà người yêu với ý định dùng số axít đó hủy hoại nhan sắc người yêu để cô bé mãi mãi không thể đến với người đàn ông khác. Đến khu vực nhà Yến Linh, lúc này trời đã xẩm tối nhưng những nhà dân xung quanh vẫn còn sáng điện nên Dương chưa thể ra tay.

Mặc cho muỗi cắn đỏ chân, Dương kiên nhẫn ngồi đợi gần 3 tiếng đồng hồ. Khi thấy mọi người đã ngủ say, Dương mới quyết định thực hiện tội ác. Hắn lấy dây chì chuẩn bị từ trước nhẹ nhàng đi đến buộc chặt cánh cửa ra vào của nhà người yêu với mục đích khi hắn xịt axít, mọi người trong nhà sẽ không thể chạy ra ngoài được.

Buộc cửa xong, Dương nhẹ nhàng trèo lên vách nhà, sát căn phòng nơi ba chị em gồm: Yến Linh, Lê Thảo Linh (SN 1993) và Lê Thị Mỹ Linh (SN 1996) đang ngủ để đổ axít xuống người ba cô gái.

Tuy nhiên, do Yến Linh chưa ngủ và phát hiện sự việc nên Dương đã không thực hiện được ý đồ của mình, phải quay trở ra công viên An Hòa ngủ bụi cho đến sáng ngày hôm sau.

Lang thang, vất vưởng cả ngày trời ở công viên, xó chợ, đến khoảng 20 giờ tối ngày 15-5-2007, Dương ra chợ Tà Niền mua 2 lít xăng, rồi tiếp tục quay trở lại ấp Vĩnh Hòa 2.

Rút kinh nghiệm từ thất bại lần trước, lần này Dương đợi đến gần khuya, khi mọi người ngủ say thì hắn mới ra tay. Khi đồng hồ đã dần chỉ về số 12 giờ đêm, Dương mới nhẹ nhàng trèo lên vách nhà, tưới xăng lên mái nhà nơi ba chị em Yến Linh đang ngủ.

Khi đó, thấy nước có mùi xăng chảy xuống giường, Yến Linh nghi ngờ có chuyện không lành đã đánh thức hai đứa em thức dậy, chạy ra khỏi giường nhưng cửa đã bị khóa từ phía ngoài nên không thể thoát ra được. Cùng lúc đó, ở phía bên ngoài, Dương đã lạnh lùng châm lửa đốt cháy ngôi nhà rồi tẩu thoát khỏi hiện trường.

Ngọn lửa nhanh chóng bùng phát, lan nhanh rồi táp vào chiếc bình gas của gia đình nên đã phát nổ, gây rung động xóm nghèo. Khi mọi người trong xóm kéo đến khống chế ngọn lửa và đưa được 3 chị em ra ngoài thì đã quá muộn.

Tan nát một gia đình hạnh phúc

Sự ra đi liền lúc của 3 cô con gái yêu đã khiến vợ chồng ông Lê Tấn Anh và bà Trương Thị Mỹ Lệ gục ngã hoàn toàn vì không thể chịu đựng được sự mất mát quá lớn nên sau khi lo mai táng cho các con xong, ông bà đã phải dẫn theo thằng con trai út tên Lê Tấn Đinh (SN 2000) đi biệt xứ để mưu sinh và cũng là để tránh đối diện với những ký ức đau thương.

Theo lời kể của những người hàng xóm, gia đình ông Anh, bà Lệ thuộc diện khó khăn tại địa phương lại đông con (4 người) nhưng trong gia đình lúc nào cũng rộn rã tiếng cười.

Lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng, hằng ngày ông Anh đi kéo lưới trên sông Cái Lớn từ sáng sớm đến tối mịt, còn bà Lệ thì vừa làm nội trợ vừa tranh thủ bán hàng tạp hóa cho những người lao động trong xóm nghèo, kiếm thêm thu nhập lo cho gia đình, cùng chồng nuôi dạy các con.

Tuy cuộc sống của gia đình khá chật vật, khó khăn về kinh tế nhưng bù lại luôn đầm ấm, hạnh phúc. Các con đều rất chăm chỉ học hành nên ông bà cũng cảm thấy an ủi và cố gắng làm thêm việc để lo cho các con được ăn học đến nơi đến chốn.

Thương cha mẹ vất vả sớm hôm, là chị hai trong nhà nên Yến Linh đã hi sinh tương lai và cả khát vọng đèn sách của mình cho các em có điều kiện được học. Yến Linh đã nghỉ học để phụ giúp mẹ việc bán buôn và trông các em. Bù lại, cả ba đứa em dường như cũng hiểu được sự vất vả hi sinh của cha mẹ và người chị nên đã nỗ lực học tập.

Những lúc rảnh rỗi, Yến Linh tranh thủ chỉ bài thêm cho các em. Kết quả là trong 8 năm liền, Thảo Linh và Mỹ Linh đều là học sinh xuất sắc và đứng tốp đầu của lớp. Nhìn một gia đình nghèo nhưng luôn đầm ấm, hạnh phúc mà nhiều người thầm ước ao.

Hành trình trốn chạy tội ác

Để trốn tránh tội ác mà mình đã gây ra, sau khi rời khỏi hiện trường, Dương đón xe ôm về Ba Hòn, gặp chủ ghe Hồng Đại xin ứng một triệu đồng với lí do “Để em lo cho người nhà đang bị bệnh”.

Tưởng thật nên người chủ ghe đồng ý đưa tiền cho Dương mà không ngờ mình đã tiếp tay cho hung thủ chạy trốn. Có tiền, ngay trong ngày, Dương đón xe đò lên thành phố Hồ Chí Minh rồi sau đó tiếp tục phiêu bạt ra thành phố Vũng Tàu.

Để che giấu thân phận, Dương đổi tên thành Lê Kim Nguyên và cắt đứt mọi liên lạc với gia đình do biết công an đang theo dõi những người thân và truy lùng hắn gắt gao.

Trong khoảng thời lẩn trốn tại thành phố biển Vũng Tàu, ban ngày Dương trốn chui trốn lủi ở các làng chài vùng ven biển, đợi đến khi màn đêm buông xuống hắn mới dám ló mặt ra chợ làm thuê kiếm sống tại khu vực biển Bãi Sau.

Mặc dù đã thay tên đổi họ và hình dáng cũng chẳng còn được như xưa và ở nơi đất khách quê người nhưng không khi nào Dương được ngủ ngon giấc. Lúc nào hắn cũng nơm nớp lo sợ sẽ bị công an ập đến “tóm cổ” vì tội ác đã gây ra trong quá khứ. Vì thế, sau đó Dương đã xin đi làm bạn ghe đánh bắt hải sản ở những vùng xa bờ, lâu lâu mới trở về đất liền.

Cuộc sống lênh đênh trên biển, nay đây mai đó chạy dài từ cửa biển Khánh Hội (tỉnh Cà Mau) đến Vũng Tàu. Dù vùi đầu vào công việc nhưng không lúc nào Dương thôi bị ám ảnh về tội ác của mình và luôn sống trong tâm trạng sợ hãi.

Tuy nhiên, sau đó hắn cũng may mắn “cặp bồ” với một người phụ nữ đã luống tuổi và qua một đời chồng qua những lần ghe cập bến ở cửa biển Khánh Hội. Kẻ cô đơn, người thiếu tình, cả hai nhanh chóng gần gũi và chung sống với nhau.

Mối tình của 2 người bắt đầu từ lúc ghe cá của Dương cập bến và kết thúc khi tàu lại ra khơi theo con nước. Những tưởng mọi việc đã rơi vào quên lãng theo thời gian nên Dương yên tâm tận hưởng “tình yêu mới”.

Trong dịp lễ Noel năm 2011, Dương mạnh dạn xin chủ ghe nghỉ vài ngày rồi hẹn hò với người tình gặp nhau tại bến xe Miền Đông nhưng hắn chưa kịp tận hưởng “hương vị của tình yêu” thì đã phải tra tay vào còng, kết thúc gần 6 năm trốn chạy tội ác của một kẻ cuồng yêu.

Trả giá

Ngày 18-5-2012, Tòa án nhân dân tỉnh Kiên Giang đã mở phiên tòa xét xử lưu động sơ thẩm tại Nhà văn hóa tỉnh Kiên Giang, hàng ngàn người dân hiếu kỳ đã đến tham dự.

Sau khi xem xét tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo, Toà nhận định bị cáo đã mất hết nhân tính, không còn khả năng giáo dục cải tạo được nữa,… Do đó, Toà đã tuyên phạt Nguyễn Văn Dương tử hình về tội Giết người, 2 năm tù về tội Hủy hoại tài sản của người khác, cộng chung hình phạt là tử hình. Đồng thời, Toà tuyên buộc Dương phải bồi thường hơn 77 triệu đồng cho gia đình người bị hại.

Với tội ác đã từng làm kinh động cả miền Tây, mức án tử hình mà Toà tuyên phạt Nguyễn Văn Dương là thích đáng và nhận được sự đồng tình của đông đảo quần chúng nhân dân.

Tuy nhiên, điều đáng thương là 3 chị em nạn nhân thì mãi mãi không thể sống lại được nữa, một nỗi đau quá lớn biết đến bao giờ mới có thể mờ phai trong tâm trí những người thân.

Theo Đời Sống Pháp Luật

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
About admin
Hello!